Tâm sự của một nhiếp ảnh gia.

Tôi tập hợp và ghi chú thêm trong những dòng dưới đây với mong muốn là mọi người hiểu rõ về công việc của chúng tôi. Và hy vọng những đồng nghiệp không phải chịu những điều giống như tôi. Chính những điều tôi không thể nói hoặc chịu đựng quá lâu khiến tui bị bão hoà với những bực dọc trong người, nên với mong muốn cuối cùng là mọi người đều hiểu rõ nhau.

1. Tôi chụp ảnh không có nghĩa là tôi là cái shop 24/7. Tôi chỉ cầm máy tầm 6-8h/ngày và cũng cần có thời gian nghỉ ngơi như bạn.

2. Hầu hết số giờ đó đều quy ra “tiền”. Vì thế đừng gặp tôi ở bất kỳ cuộc party/cafe/đám cưới/đám ma/đầy tháng/ vân vân và vân vân thì hỏi: ” Máy ảnh đâu?” Bạn có đem theo máy tính của mình tới dự party chỉ vì bạn là dân văn phòng không, hay đem theo máy pha cà phê vì bạn làm cho Coffee Beans?

3. Thông thường chụp ảnh chuyên nghiệp không chụp linh tinh, thật ra chúng tôi chỉ chụp cái chúng tôi thích, thế nên ngoài trừ công việc trong báo chí ra tui cũng hạn chế và kị nhất chụp nguời ta ăn uống, tang lễ, chuyện buồn…

4. Cái tôi thích có thể là cây cỏ, hoa lá, người ngợm và một tập hợp người thân, bạn bè. Vì thế nếu bạn không thuộc tập hợp đó thì đừng xem chúng tôi giống như người phải chụp ảnh một cách hiển nhiên trong chuyến đi chơi. Chúng tôi cũng có nhu cầu tận hưởng mọi thứ giống như bạn.

silhouette-photographer-tripod-sunset-sunrise
Ảnh minh hoạ: ST

5. Đi chụp là đi chụp, đi chơi là đi chơi. Đừng đòi đi chơi cùng chúng tôi trong một hành trình chỉ để chụp, vì có thể chúng tôi sẽ dừng lại ở một cái chỗ chán-ngắt-trong-ánh-mắt của bạn nguyên một ngày và ở lì đó. Cũng tương tự với đi chơi, đừng thất vọng vì chúng tôi chỉ mang theo ống nhòm, vì thật ra chúng tôi không có ý định chụp choẹt cái gì hết.
6. Đừng rủ chúng tôi đi chơi ăn/ăn tiệc sinh nhật, cafe mà dặn trước là nhớ mang máy chụp hình…Nếu chúng tôi quý bạn chúng tôi sẽ đem máy theo chụp cho bạn còn không đơn giản là chúng tôi muốn đi cafe thưởng thức âm nhạc. Đừng có nhắc nhớ mang máy, tôi sẽ nghĩ là mình bị lợi dụng.

7. Chụp ảnh không đồng nghĩa với một dàn máy hầm hố kè kè bên người. Về bản chất chụp ảnh là lưu giữ khoảnh khắc, vì thế điện thoại, tablet, thậm chí webcam đều có thể dùng chụp ảnh. Vì thế đừng hỏi những câu đại loại như: chời ơi chuyên nghiệp mà lấy điện thoại ra chụp là sao?

8. Thật ra tôi chỉ chụp free cho người yêu và gia đình mà thôi. Tôi có nguyên tắc riêng, một là chụp vì thích, hai là vì tiền, ba là vì tiếng ( thế nên không có ba thứ đó thì bạn phải biết trả công cho chúng tôi.)

9. Không phải đơn giản chỉ là xách máy đi chụp, chúng tôi còn phải đầu tư máy móc ( thường là rất đắt ).  ngoài trữ những kinh nghiệm chụp ảnh, chúng tôi còn phải đầu tư thời gian tiền bạc học thêm các phần mềm chỉnh sửa, biên tập hình ảnh, tiền mạng, bảo trì, tiền hao mòn máy móc …thế nên đừng có nói là anh chụp free cho em nhé, hoặc là hỏi tại sao tôi ra giá mắc vậy vì sao thằng kia chụp rẻ hơn…Hãy nhìn vào chất ảnh, góc ảnh và sản phẩm cuối cùng. Cái gì nó cũng có giá của nó mà.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Ảnh minh hoạ: ST ( Canon EOS 5D Mark 4 )

10. Khi tôi đã chụp cho bạn thì đừng nhảy đành đạch đòi hình liền vì tôi cũng cần nghỉ ngơi và làm những việc khác nữa chứ không phải cả ngày chỉ hình và hình.

11. À còn cái vụ mượn máy để chụp nữa chứ,người thân lắm thì mới cho mượn được, chứ chỉ là bạn bè bình thường thì có lẽ là hơi khó. Không phải vì chúng tôi ki bo mà các bạn phải đứng ở vị trí chúng tôi các bạn mới hiểu được. Với một nhiếp ảnh gia, thì cái máy ảnh nó như gắn liền là một vật bất li thân vậy. Chúng tôi luôn giữ máy rất cẩn thận. Vì giả sử nếu ko giữ, mà đúng lúc cần máy lại bị hỏng thì chúng tôi là người phải chịu chứ chẳng phải người mượn máy. Chẳng lẽ cho mượn xong lại đi bắt đền?  Máy DSRL mà cứ mang máy ra chụp liên tiếp như điện thoại, cho mượn xong xem ảnh toàn thấy chụp cùng 1 khung hình mà lên đến hơn chục ảnh. Các bạn có biết là máy ảnh nó có tuổi thọ của màn chập không? Có biết là khi chụp nhiều đến một mức độ có shoot thì người chủ máy sẽ phải mất tiền đi thay màn chập không?
12. Xin nhắc lại nhiếp ảnh cũng là một cái nghề, cái thằng chụp ảnh vẫn là con người và nó cũng cần ăn cơm.
Nguồn tin: Stardaily – Copy có chỉnh sửa

About the Author

Tên thật là Lã Sơn Tùng. Sinh năm 1990. Đam mê về nhiếp ảnh và đồ họa Photoshop.

Hãy nói ra cảm nhận của bạn!

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *